Tôi nhận ra một lần nữa tôi lại phạm phải sai lầm. Nhưng vẫn cố gắng trong sự ích kỷ của mình tìm lại chút cảm giác thân thương ngày nào mà tôi đã lỡ đánh mất... Em vẫn nằm đó bên cạnh tôi ngủ thật ngon lành, nhưng giờ đây em không còn là của tôi nữa. Giữa chúng tôi là một bức tường thành kiên cố bằng chiếc gối ôm...

Chuyện tình chúng tôi bắt đầu tứ năm lớp 11 khi thằng bạn em cũng là đứa ngồi cùng bạn với tôi chuyển trường về quê, thế là cô sắp xếp cho em ngồi chỗ tôi. Và sau nhiều ngày trò truyện, nô đùa, tôi yêu em lúc nào chẳng hay. Nhưng tôi nào được bình thường như bao người nên dù thích rất nhiều nhưng cũng chẳng bao giờ dám nói. Nghe tiếng em cười, nhìn thấy anh mắt em mỗi ngày là tôi đã hạnh phúc lắm rồi! Và mọi chuyện cứ thế diễn ra cho đến một ngày thằng bạn bàn dưới bảo tôi là anh tán Trang đi, Trang nó thích anh đấy! Tôi chỉ nhếch mép vì tôi nghĩ rằng thằng cờ hó này lại bày trò trêu tôi ấy mà. Cơ mà về nhà tôi cứ nghĩ mông lung có khi nào em thích tôi thật! Có lẽ không đâu, em từng nói với tôi rằng rất quý tôi và chỉ xem tôi như anh trai.

Một thời gian sau, trong những câu chuyện tôi tôi đã cố tình đưa vào những lời lẽ thân mật, nhưng cảm giác mọi thứ vẫn chẳng có gì thay đổi. thậm chí em còn có bạn trai mới là cậu bạn học lớp bên - người cùng học lớp với em hồi cấp 2. Tôi cũng chẳng biết phải làm gì. Nhưng em thì vẫn cứ tâm sự với tôi những chuyện em ít kể với ai. Chuyện học tập, chuyện gia đình, cả những chuyện trên trời dưới đất. Một ngày nọ tôi biết em vừa chia tay nên lên kế hoạch cưa em. Nhưng tôi nhạt nhẽo cứu chữa nổi nên bỏ. để kệ đến đâu thì  đến.

Tết ra, hôm đó là 28/2 chả là cái ngày gì cả. Chỉ là hôm đó tôi vạ miễng nửa đùa nửa thật tỏ tình với em. Ngờ đâu em dồng ý. Lúc ý tôi còn chả hiểu chuyện gì đang xảy ra. Sau này tôi mới biết em cũng thích tôi từ lâu rồi! Cuộc đời thật trớ trêu. Giá mà biết trước thì có phải dỡ mất công suy nghĩ, tương tư bao ngày tháng không!? Haizzz

Nhưng hạnh phúc chưa bao lâu thì hội bạn thằng S phát hiện ra (Thằng S cũng là người yêu cũ của em sau rồi mới đến thằng bạn lớp bên. ôi cái lịch sử tình trường của em khiến tôi đau tim quá! haha). hội thằng S là cái lũ khốn nạn nhất trong lớp, có khi cũng top trường, tụi nó có học hành gì đâu, toàn bành trò phá phách. Biết chuyện tôi và em yêu nhau chúng nó không ưa nên phá chúng tôi. Suốt một khoảng thời gian tôi và em phải chịu dựng không biết bao nhiêu trò của bọn nó. Chúng tôi ngồi dãy bàn đầu, cứ mỗi lúc giải lao là chúng nó túm nhau xuống cuối lớp xé xé sách vở vo lại ném chúng tôi. Có khi có cả gạch đá bên trong làm tôi đau diếng, nhưng không muốn làm em lo nên tôi vẫn phải tỏ ra bình thường như không có gì. Rồi thời gian dần trôi,chúng nó cũng chán dần không còn phá chúng tôi nữa. Nhưng cũng là lúc tôi nhận ra những năm tháng cấp 3 sẽ đi qua...

Cuối năm cả lớp chụp kỷ yếu. Tính tôi thì không thích chụp ảnh vì tôi thấy mình chụp trong ảnh trông chả ra làm sao cả, tôi không muốn làm xấu ảnh em. Em thì khác lúc nào cũng phải lọi tôi vào chụp cùng. Hôm nọ tốt nghiệp cũng vậy.... à mà thôi đê kể sau....

 

Rồi sau khi thi THPT, em không đậu đại học nên ở nhà, tôi thì được xét học bạ để học cao đăng ngành cntt dưới Hà Nội thế là chúng tôi tạm xa nhau. 

Ngày tôi nhập học em cũng đi cùng, Các chu, các bác người quen của bố tôi ai cũng khen em. Chuyển đồ, dọn dẹp xong xuôi thì em ra về. Cảm giác tôi cứ nghẹn nghẹn chẳng biết khi nào mới được nhìn mặt em, được mân mê làn tóc em, nghe em cười nói chứ không phải qua điện thoại hay tin nhắn...

Nhưng một thời gian sau em đi làm... 

Dưới Hà Nội, Tôi ở cùng bác gái, bác đi chăm tôi suốt 2 năm tôi học. Bác rất thương tôi, chăm tôi từng chút một như con bác vậy. tôi cũng xem bác như mẹ. Chỉ mỗi tội bác là người của thế hệ trước nên trong tư tưởng còn rất nhiều những suy nghĩ phong kiến. Tôi thì tôi hiểu. Chỉ là...

Tôi nhớ đó là hôm thứ 6 đầy nắng, em bắt xe xuống HN thăm tôi. Thấy em tôi mừng quýnh chỉ muốn ra ôm chầm lấy em mà đặt lên môi em một nụ hôn. Nhưng có bác ở đấy nên đến ngồi cạnh tôi cũng chẳng dám. tôi sợ bác sẽ đánh giá em. Hôm đó, sau bữa trưa, chúng tôi đi ngủ. Em với bác một giường, tôi một giường... Nằm nhìn sang giường bên tôi thấy em cũng đang nhìn tôi. chúng tôi chỉ ra am hiệu cho nhau vì không dám nói chuyện sợ bác mất ngủ. 

Phải đợi bác ngủ thật say tôi mới dám lén lén đến bên giường em vào trao em một nụ hôn... Ôi thật ngọt ngào. Không nhớ đã bao ngày rồi tôi chưa được chạm vào bờ môi ấy... Tôi phải quay lại giường ngay vì sợ không kiềm chế được mà có hành động gì thì toi. tim dập thình thịch, vừa sợ lại vừa vui.

Chiều hôm ấy sau khi học xong ca cuối tôi xin phép bác rồi cùng về với em. vì cuối tuần tôi nghỉ.

Và mọi chuyện cứ thế diễn ra, thi thoảng em lại ngược nắng, ngược gió có hôm ngược cả mưa chỉ để được ăn cùng tôi một bữa cơm, ôm nhau một cái, trao nhau một nụ hôn rồi về.

Thấm thoát đã một năm trôi qua, em giờ muốn đi học, nhưng thi lại thì rất khó nên cũng đang tìm mấy trung tâm hay gì đó. Thấy trường tôi cũng có ngành em thích mà chất lượng dạy cũng ổn hơn nữa chỉ cần xét học bạ. Và quan trọng nếu đi học ở đây tôi và em có thể gặp nhau thường xuyên hơn.

Và rồi em đi học. Với tôi chẳng còn gì vui hơn khi lại được cùng em học dưới một mái trường. Tôi và em đã từng học chung lớp hồi cấp 1, vẫn chung trường hồi cấp 2, lại cùng bàn những năm tháng mộng mơ hồi cấp 3. Và giờ lả Đại Học (Thật ra là cao đẳng). Một cảm giác hân hoan khó tả. Em đi học,  trọ ở nhà cô em, mà nhà cô em lại khá xa trường, nên những hôm học 2 buổi em thường vào chỗ tôi ăn cơm và nghỉ trưa.

Tưởng chừng như mọi chuyện sẽ cứ thế êm đềm trôi.. Nhưng không! Mọi rắc rối từ đây mới bắt đầu...

Em và tôi là thế hệ khác, bác tôi là thế hệ khác. Có những chuyện với chúng tôi là hết sức bình thường nhưng với bác thì không! Chúng tôi yêu nhau, nhiều khi đùa nhau hay chửi nhau là bình thường cũng chỉ là mắng yêu thôi mà. Nhưng nhiều khi bác nghe được bác không thích ra mặt. Bác sợ sau này về em sẽ hành tôi, bắt nạt tôi, đè đầu cưỡi cổ tôi. Tôi hiểu vì sao bác sợ vậy nhưng không làm sao giải thích cho bác được. Cứ giải thích là bác nghĩ tôi bênh em... Tôi cũng không thể giải thích cho em những hành động của bác được. Đôi khi tôi bị nói tôi cũng chút hết lên đầu em. Nhiều khi tôi cứ áp đặt em phải thế nọ, phải thế kia, hy vọng bác có thể thay đổi cái nhìn về em để chuyện của chúng tôi khởi sắc hơn. Nhưng chuyện ngày càng tệ.  Mặc dù vẫn rất quý em nhưng chuyện tôi và em thì giờ bác cũng phản đối tôi và em luôn. Trước đó bên gia đình có mâu thuẫn do gia đình em phản đối không cho yêu tôi vì tôi có những khiếm khuyết không dược như người bình thường...

Những mâu thuẫn ngày càng sâu sắc khó có thể chữa lành... Thời gian ấy tôi còn thân với một con bé tên H - con gái một người bạn của bố tôi. H thi thoảng hay sang chỗ tôi chơi, H ăn nói nhỏ nhẻ lễ phép, cũng ưa nhìn nên bác tôi rất thích. Cũng vì vậy mà Trang đã nhiều lần ghen lên bờ xuống ruộng vì thấy tôi quá thân với H. Tôi thì vẫn cứ khẳng định rằng Tôi với H chỉ là bạn bè bình thường chứ không có gì. dù sau này đúng là tôi có gì với H thật nhưng đó là chuyện của sau này này... và đó là một câu chuyện buồn...

Đứng giữa 2 bên tôi thật sự rất đau đầu vì ai cũng có lý riêng cả. Áp lực ngày càng nhiều, công việc thì không đâu vào đâu, code thì toàn bug, chẳng có thời gian nào dành cho em cả khiến em cảm thấy lạc lõng trong mối quan hệ giữa chúng tôi. và cứ thế bất cứ lý do nhỏ nhặt nào cũng có thể trở thành lý do chia tay. Cãi vã ngày càng nhiều, tôi cũng không dỗ dành em sau mỗi lần cãi vã như trước nữa....

Rồi đến một hôm em hẹn tôi ra chỗ ghế đá gần trường... tôi biết em sẽ nói gì nên tôi cứ lờ đi. hết nhìn người qua lại lại nhìn ngược lên mấy tán cây. Những tia nắng loạt qua khe lá chiếu thẳng vảo mắt tôi làm tôi chói lóa, quay sang nhìn em cũng không rõ có phải em đang rơi nước mắt hay không chỉ biết rằng em đang quay mặt đi để lau kính... Một lát sau tôi thấy em khóc thật. mắt đã đỏ hoe, tôi đã định đưa tay lên lau nước mắt cho em, nhưng rồi vội quay đi...

Lời chia tay cũng nói ra rồi... Lúc đó tôi nghĩ cũng tốt, cả 2 sẽ không còn chịu áp lực nữa.... 

Nhưng tôi đã nhầm! Cơ mà đó là sau này tôi mới nhận ra thôi còn khi ấy tôi nghĩ mình đúng và kiên quyết lắm!

Sau đó không ít lần em bảo muốn quay lại cỏn tôi thì vẫn dứt khoát là không!

Tôi biết em sẽ rất khó để quên tôi, nhưng một lần nói chuyện thấy em kể thích một ai đó rối. Hơi bất ngờ chút có chút sỹ diện và ghen tôi cũng khoe là tôi thích người khác rồi! Thật ra xung quanh tôi có ai đâu nên em đoán ngay là H, tôi cũng chả nghĩa ra ai nên thấy H là hợp lý nhất nên cũng xác nhận với em là H. Và từ đó em tin là vậy. Và chính tôi cũng tin là vậy! Vì hình như thời gian này tôi cũng bị say nắng thật. Tôi và H nói chuyện nhiều hơn, thi thoảng H hay gửi ảnh cho tôi.  Giờ mới để ý H cũng xinh thật, cười rất tươi. Trước tôi toàn trêu chê H xấu nhưng giờ chẳng dám chê nữa.

Có lần tôi hỏi trêu H rẳng "mẹ anh đang bảo 2 đứa chơi thân thế 2 bên gia đình lại quên biết hay 2 đứa yêu nhau đi".
H đáp rằng "Bảo mẹ anh chúng ta là anh em siêu thân rồi nên không yêu nhau được".
Tôi biết câu nói của H chỉ là câu nói đùa nhưng đại ý vẫn là thật.
Một lần khác H nói em rất quý anh như là người anh trai đáng yêu của em.
Câu nói có vẻ rất trẻ con nhưng làm tôi thấy thật mỉa mai. Sao ai cũng xem tôi như anh trai vậy? Ngày xưa em cũng thế. Nhưng mà em khác còn H khác. Tôi biết H và tôi chỉ hợp là bạn thân con yêu nhau thì chắc chắn là không!

Rồi một hôm Trang lại kể với tôi rằng em quen một anh ở T.H cũng giống tôi, có vẻ em có duyên với người T.H.
Rời chia tay khi nào, tôi cũng không nhớ nữa.

Hôm tôi tốt nghiệp, H đến còn em thì không! thật ra em không đến là tại tôi. Tôi bảo là sợ em khó xữ nọ kia vì có cả H. Vì tôi thấy mọi người thích H hơn em hoặc chỉ là tôi đoán thế. Và thế là buổi lễ quan trọng đầu tiên trong đời tôi vắng em....

Một thời gian sau tôi cảm nhận thấy hình như em lại thương tôi... tôi chẳng biết làm sao nữa, mọi chuyện cứ nhập nhà nhập nhằng. Mà cũng tại tôi thi thoảng cũng lả lơi câu từ. tôi cũng không biết sao nữa nhưng tôi không muốn em rời xa tôi xa quá, lại cũng không muốn quá thân mật vì sợ sẽ yếu lòng. Ích kỷ nhỉ. Mà nói đúng ra là cái kiểu gì đó rất hãm. Tôi lại làm tổn thương em lần nữa bằng việc nói rằng không muốn mình làm gì có lỗi với H. (Nói vậy thôi chứ H với tôi vẫn có gì khác đâu! Mặc dù vẫn có crush nhẹ nhưng tôi vẫn xác định được rằng H không bao giờ thay đổi quan điểm của mình). Và thế là lần này em Xa tôi thật! Suốt một thời gian dài không còn liên hệ gì với nhau nữa. Tôi đã đạt dược mục dích ban đầu của mình đó là đẩy em ra xa tạo sự bình yên cho cả hai.

Nhưng cuộc đời mà bình yên quá cũng thật nhạt nhẽo, tôi lại bắt đầu thấy nhớ, thèm dược nghe em hát, thèm dược những cái ôm, thèm nghe tiếng cười của em - cái kiểu cười khì khà chả giống ai!. Nhiều đêm nằm suy nghĩ không biết giờ này em sao rồi? Không biết đang thương ai, hay đang bên cạnh ai lúc này!? Cứ nghĩ miên man rồi nghĩ sang chuyện công việc. Công việc vẫn như sh*t đã gần năm rồi mà vẫn chưa xong cái dự án củ chưới này! Con đường xuống Hà Nội ngày càng xa. Nghĩ thấy chán. Nhiều khi cũng muốn xuống Hà Nội lắm nhưng nghĩ một thân một mình việc gì cũng khó, giờ cũng không có ai đi cùng được nửa để mà lo cho. rồi bao nhiêu khoản chi phí mà tôi biết thời gian đầu tôi lo không nổi, nhưng tôi cũng không muốn lấy tiền của bố mẹ nữa, vì bố mẹ còn lo cho 2 em. Tuy giờ ở nhà vẫn là ăn nhờ bố mẹ những sinh hoạt chung sẽ đỡ tốn kém hơn... Nhiều khi cuộc đời như trong một cái đường hầm mãi không thấy lối ra. Đôi khi chợt nghĩ kr63 như hồi còn yêu nhau thì tôi xuống HN đã có em lo cho chuyện cơm nước, giặt giũ quần áo, các khoản cũng đỡ hơn là một mình tôi. Tôi và em sẽ đi làm rồi hai đứa túc tắc đến đâu thì đến. Ngày xưa hình như em cũng mong vậy. Chỉ là tôi đã không dủ tự tin...

Chuyện là em là con một, bố em thì ốm đau không có sức lao động còn mẹ em thì chỉ bán rau dưa ngoài chợ, cũng có tuổi rồi. Gia đình tôi thì không phân biệt giàu nghèo vì chúng tôi cũng từ quê ra thôi. Chỉ là mọi người thấy sức khỏe tôi không tốt sợ tôi gánh vác không nổi. Vì Bố mẹ em chỉ trông cậy mình em. Em lại còn cô chú những người cũng coi như bố mẹ em khi chăm lo cho em từ bé đến giờ. Và họ cũng muốn em phải có trách nhiệm. Có rất nhiều ấn đề. nhưng đó là chuyện riêng không cần nói ở đây. Và nghe mọi người phân tích thế tôi cũng thấy mình không dủ tự tin nữa. Có lẽ một ai đó khác nhanh nhẹn, tháo vác sẽ tốt hơn tôi. Tôi nghĩ vậy!

Chỉ là nhiều khi tôi thấy tiếc nuối vì mối tình của chúng tôi đã thật đẹp. Chỉ là nhiều khi tôi thấy lo vì tính em rất trẻ con không biết người kia có chịu đựng được không!? Chính tôi ngày trước đã từng mong em mãi là trẻ con như thế để em sẽ không rời xa tôi. Và giờ tôi thấy lúc đó tôi thật ích kỷ. Em tôi giờ vẫn chưa trường thành.... (Vẫn kể hoài về tôi cho người mới. Em hâm thật. Chính tôi cũng từng cảm thấy tổn thương khi nghe em kể về người cũ vài lần là như thế nào. Ấy vậy mà em kể hoài được)

Rồi một thời gian sau tôi cũng không nhớ vì sao tôi và em lại liên lạc lại...

Chúng tôi lại tâm sự với nhau nhiều chuyện. Những mẩu chuyện trong cuộc sống em hằng ngày, Những vấn đề đã từng quen thuộc với tôi, những ấm ức ngày xưa em  phải gánh chịu thì giờ vẫn thế... Tuy nhiên có một số thứ đã khác, em đã thay đổi phần nào... Mặc dù giữ lại trong mình cái tính cách của trẻ con nhưng lại hấp thụ cái lối sống của phần đa giới trẻ hiện giờ. Tôi không nói việc này tốt hay xấu vì phụ thuộc vào quan điểm của mỗi người. Điều tôi vẫn luôn lo sợ khi quyết định không giữ em lại... Một đứa trẻ trong thân hình một thiếu nữ đang thay đổi từng ngày từ trong quan điểm sống đến thói quen. Tôi thật sự ngỡ ngàng. Ai rồi cũng sẽ khác chính mình ngày xưa mà. Chỉ là thấy em vậy tôi biết tất cả là tại tôi. 

Em kể với tôi có 2 người thích em, kể họ như thế nào. quan tâm em ra sao... Nhưng cảm giác của tôi khi nghe xong thấy chẳng ai hợp với em cả. Tôi biết có tiến đến cũng không bền lâu. Tôi cũng chỉ khuyên thế. Tôi biết em chẳng nghe tôi đâu. Và rồi em yêu T.A, một thời gian không hợp chia tay, rồi chưa kịp định hình thì em đã ngả vào lòng của N.A lần này nghe có vẻ chắc chắn hơn. nên tôi đã hy vọng cảm giác lúc đầu của mình sai... Nhưng không ! Một thời gian sau tôi lại được nghe em kể những chuyện đã xảy ra, rồi em quyết định chia tay....

Em thì giờ khi chjia tay mọi thứ đã nhẹ nhàng hơn, và tỏ ra như chẳng có chuyện gí xảy ra... Tôi thì cảm giác mọi thứ cứ vậy sẽ không ổn... Nên tôi muốn làm gì đó cho em cũng là sửa những sai lầm mà lú trước tôi vẫn luôn nghĩ là mình chọn đúng. Nhưng giờ tôi chằng biết phải làm gì ngoài việc nghe em chia sẻ, thi thoảng đưa ra những lời khuyên.. Và mọi chuyện cứ thế...

Ngày em tốt nghiệp cũng gần đến.... 

Em muốn tôi xuống dự lúc đầu tôi cũng chỉ ầm ờ vì tôi ngại chẳng biết đến với tư cách gì... Nhưng nghĩ đi nghĩ lại tôi thấy đây có thể là điều gì đó tôi có thể làm cho em sau tất cả những gì mà em đã dành cho tôi cũng như tất cả những tổn thương mà mà tôi đã gây ra cho em. vậy là ok. Tư cách gì cũng được. Bạn bè hay người yêu cũ với tôi cũng không quan trọng nữa.

Nhưng lại môt lần nữa tôi sai lầm. Vì khó khăn trong việc di chuyển nên tôi ở chỗ em cho tiện đến buổi lễ. Em trọ với bạn em, cũng là bạn học của tôi hồi cấp  3. Hà Nội những ngày nay rất nóng nên dù phòng em có một cái gác xếp nữa nhưng vẫn phải nằm hết ở dưới. Chỉ có một cái quạt nên chúng tôi nằm hết một chỗ. Chúng toi6nam82 ngang chiếu theo thứ tự: Bạn em, em, rồi đến cái gối ôm và cười cùng là tôi... Nằm quay sang nhìn wm lại nhớ những ngày tháng còn học dưới này khi em vào chỗ tôi trọ nghỉ trưa. Vấn khuân mặt đó, vẫn dáng ngủ đó. Thật quen thuộc và thân thương. 

Lòng lại nao nao. khóe mi lại cay cay... Thật ra lần này xuống ở chỗ em tôi cũng muốn xem tình cảm hiện tại tôi dành cho em là gì. Xem có hướng đi nào không!? Nhưng cuối cùng tôi chẳng biết mình làm gì nữa....

Sáng hôm sau. em đi đến nơi tổ chức tốt nghiệp trước để chuẩn bị, tôi và con bạn ăn sáng xong mới đi. Trên đường đi toi96 đã định bụng rằng sẽ mua cho em bó hoa hướng dương gói trắng mà em thích nhưng sợ không kịp vì con bạn tôi còn phải đón một người nữa nên đành dạn con bạn lát quay lát quay lại mua, còn tôi đến đó trước. Nhưng sau cùng con bạn nó cũng chẳng mua được. Hồi yêu nhau tôi cũng chưa bao giờ tặng em lấy một bó hoa hay gì... Giờ lễ tốt nghiệp cơ hội cuối cùng cũng không. Có lẽ thứ hoa tôi tặng em duy nhất là những bông mười giờ tôi ngắt trộm trong chậu trên sân trường mỗi giờ tan học.

Đến lượt em lên nhận bằng rồi. Mẹ em và thằng bạn thân của em ngồi ngay phí sau tôi. Ánh mắt họ toát lên vẻ rạng ngời... 

Em trong bộ đồ cử nhân với nụ cười toét trên môi trông cũng thật sinh...

Em bước xuống bục, một cậu thanh niên vội chạy đến với bó hoa trên tay... Tôi đứng hình... Dù chưa biết cậu ta là ai, có quan hệ gì với em. Nhưng có gì đó thắt lại. Người đó đáng ra phải là tôi! Phải! Là chính tôi chứ không phải là ai khác! Là chính tôi với tư cách người yêu của em. Lúc ra chụp ảnh tôi cứ nghĩ vẫn vơ mãi. Em vẫn cứ tạo dáng nhí nhảnh như ngày nào... Tôi vẫn thói quen cũ đứng vào một góc nhìn mọi người chụp thôi. Cứ cảm giác mình vào thì mọi thứ sẽ trở nên thật thảm họa. Nhưng lại giống như hồi chụp kỷ yếu, em lại lôi tôi ra cho bằng được! Một nụ cười gượng gựu trông giống mếu hơn đang cười. Kỷ niệm trong tôi lại ùa về...

Tôi cứ quay đi nhìn nơi khác chứ chẳng dám nhìn dối diện em. tôi sợ em thấy tôi đang buồn...

Suốt từ đó cho đến tôi cứ định nói với em gì đó xong  lại thôi. Thật ra tôi cũng chả biết mình sẽ nói gì...

Nhưng khi vồ tình nhìn lướt qua màn hình điện thoại em hình như tôi đã thấy gì đó hoặc chỉ là cảm giác của tôi như vậy. Và tôi quyết định im lặng. Nói ra chẳng đệ làm gì cả!

Em vẫn nằm bên đó, tôi bên này. ở giữa vẫn là gối ôm...

Hôm sau con bạn đi thi từ sáng sớm, trong phòng chỉ còn 2 đứa. Một vài ý nghĩ lóe lên trong đầu rồi vụt tan. Tôi dạy lấy điện thoai5 nhắn tin cho tụi bạn xem có rảnh không ra làm chầu. Nhưng ai cũng bận cả. Toàn con người của công việc, chủ nhật cũng không có thời gian nghỉ. Mãi đến chiều mới hẹn dược Hiếu - Một thằng bạn khá thân mà tôi nợ nó 2 cái bánh mì từ hồi đi học vẫn chưa trả được :v 

Tôi và Hiếu cùng một tên nữa lập ra một group chat từ hời cty thầy Thiện đang hoạt động. Ban đầu cái group tạo ra chỉ để trao đổi hẹn nhau đến dúng giờ buổi nói chuyện về lập trình ở cty thầy Thiện sau này tôi chuyển đổi nó thành nơi tâm sự ba chuyện tào lao, tình yêu tình báo. Nói chung là hơi lạc đề rồi!

Quay trở lại với câu chuyện giữa tôi và Hiếu....

Hỏi han tình hình công việc các thứ các kiểu xong tâm sự mấy chuyện thầm kín , tình yêu tình báo :)))

Thêm một ly chanh đá...

Lại nhớ chuyện hôm thi bảo vệ môn dự án 2. Thi xong 2 thằng lượn cả cái HN dưới trời mưa rét, đến được chỗ liên hoan thì cả người ướt như chó. Kể ra mà một trong hai mà là nữ thì kiếm cái nhà nghỉ nào gần nhất chứ liên hoan gì tầm đó. Nhưng rất tiếc bọn tôi là ae và không đấu súng :))
Dù sao nó cũng là một trong những kỷ niệm đáng nhở nhất những năm tháng sinh viên. Mà thời sinh viên của tôi ngoài chuyện suốt ngày bị thầy thiện chử ra thì chỉ có 2 diều đáng nhớ và là kỉ niệm có lẽ khó phai nhất đó là Trang và buổi tắm mưa hôm đó với thằng Hiếu này. mà nói mới nhớ lại nợ nó thêm 2 ly trà chanh =))

Lại lạc đề nữa =)))

Hiếu biết tôi xuống đây làm gì, chắc cũng biết luôn tôi đang ở chỗ Trang. Nó hỏi tôi chuyện tôi và Trang giờ thế nào! Đã cưa được H chưa? Trang có người yêu chưa?

Cuối cùng nó chốt một câu:

- Hay là ông với trang tái hợp đi! Chứ tôi thấy trang là hợp với ông nhất rồi! Ngày xưa thi tốt nghiệp, chia tay rồi mà Trang vẫn đến nấu cơm các thứ cho ông thì ông phải biết Trang yêu ông cỡ nào!

- Ngày đó Trang chưa có người yêu thôi! Giờ khác rồi! Với cả nhiều vấn đề lắm!

- Vấn đề gì? Ông với Trang yêu nhau từ hồi còn học cấp 3, lại lên mấy năm Đại học nữa. Cũng trải qua bao nhiêu khó khăn rồi! Vì lí do nào đó mà chia tay thì thật uổng phí. Chứ tôi là tôi thấy phục Trang lắm đấy!

- Ông phục cái gì?

- Còn phải à? Dám yêu ông chứ còn gì!

- Haizzzzs - Tôi thở dài. Nghe cứ như kiểu mình là thứ gì đó kinh khủng lắm! Kiểu người đẹp và quái thú à? Hơi tủi thân nha! Những mà nghĩ cũng có phần đúng - Nhưng mà giờ mọi thứ đã qua rồi - tôi nói tiếp,

- Tại ông chưa thử thôi chứ muốn thì việc gì trả làm được.

Từ lúc về mấy lời của Hiếu cứ luẩn quẩn mãi trong tôi, thôi thúc tôi phải làm gì đó...

Tối hôm đó chúng tôi đi chơi, tôi, em, và cả con bạn. Em luôn kéo con bạn đi cùng tránh đi riêng với tôi! Tôi hiểu mà! 

Đi chơi về chúng tôi còn mua thêm bia và đồ nhậu vì đã hẹn nhau từ trước rằng khi tôi xuống thì sẽ nhậu một bữa.

Hết chai bia tôi đi ngủ. Tôi chẳng say nhưng tôi cảm thấy mệt mỏi chả biết vì sao nữa.

Sáng sau thức dậy thấy em ngay trước mắt,  suy nghĩ trong tôi chỉ là muốn ôm em lần cuối trước khi tôi về. Tôi chẳng biết sau lần này khi nào tôi mới lại được gạp em. Chỉ là cảm giác tôi nên ít gặp em thì hơn. Tôi không biết dược. cảm giác thế. Chỉ là cảm giác thôi...

Lấy hết can đãm tôi định vượt qua làn gianh đó để ôm em một lần cuối cùng. Nhưng...

Tôi nhận ra một lần nữa tôi lại phạm phải sai lầm. Nhưng vẫn cố gắng trong sự ích kỷ của mình tìm lại chút cảm giác thân thương ngày nào mà tôi đã lỡ đánh mất... Em vẫn nằm đó bên cạnh tôi ngủ thật ngon lành, nhưng giờ đây em không còn là của tôi nữa. Giữa chúng tôi là một bức tường thành kiên cố bằng chiếc gối ôm... 

Cổ họng nghẹn lại khóe mi cay cay... Quả thật lúc đầu tôi nghĩ em vừa chia tay N.A nên chắc cần một thời gian nữa để sẵn sàng cho một mối quan hệ mới nên tôi...

Chiều đó tôi về mà lòng nặng trĩu... Ngồi sau xe em tối lại nhớ ngày xưa... tối cố nghĩ sang việc khác cho kỷ niệm không ùa về. Đường từ phòng trọ ra bến xe sao nay dài quá! Trời củng chiều lòng người khi cho mây đen xám xịt cả bầu trới...

Bước lên xe mà lòng buồn miên man...  vẫn chọn vị trí cũ- dẫy bên tay phải gần cuối xe. Đó là một chỗ ngồi quen thuộc mỗi lần đi về trong suốt những năm tháng còn học dưới Hà Nội. Nhiều người vẫn hỏi tại sao không đi xe B.A? Đi mất có hơn tiếng đồng hồ tội gì đi xe này vừa lâu vừa bắt khách dọc đường! Những khi như vậy chỉ mỉm cười và đáp: mình có thời gian mà! Vội vã làm gì! Thật ra còn một lý do quan trọng đó là vì không thích bon chen chỗ đông người. Xe kia tuy nhanh nhưng hầu như lúc nào cũng chật chội kín người còn xe này có hôm cả xe có 2 - 3 người, thêm mấy người lên xuống nên dù lâu nhưng cảm giác nó thoải mái.  Kể cũng dị.

Lúc lên xe đi Hà Nội tôi đã rất băn khoăn không biết làm sao với mối quan hệ này....

Nhưng bây giờ thì tôi biết tôi nên làm gì rồi!

Dù rất muốn lắng nghe em, chia sẻ cùng em những chuyện vui buồn nhưng tôi nghĩ mình nên nhường lại vị trí đó cho một người phù hợp. Cũng tránh những hiểu lầm không đáng có vì chẳng có thằng con trai nào chịu nổi người con gái mình yêu lúc nào cũng nói chuyện với người yêu cũ đâu! Cũng mong rằng người hiện tại đủ trưởng thành để bao bạo, chia sẻ cùng em mọi thứ cũng như dủ nhẫn nại để chịu dựng cái tính trẻ ccon hâm hấp của em haha.

Mà nghe em gọi người ta là lão nên chắc cũng hơn em vài tuổi. Chắc sẽ ổn. Lần này không giống mấy lần trước tôi chẳng biết gì về người ta vì em đả không còn kể cho tôi nữa. Nhưng mà vẫn cái cảm giác đó... Cảm giác đây vẫn không phải người phù hợp và khó bền lâu được. nhưng lần này tôi không dám khuyên gì cả.

(à mà viết lên đây rồi kiểu em chả đọc được - thôi đừng để ý đoạn này nếu em đọc được nhé. Anh lười xóa những ghì đã viết lắm coi như anh xàm xí nha)

Hy vọng là lần này cảm giác của tôi sai.

(Vì trước đến giờ cảm giác của tôi vẫn luôn đúng chỉ có lựa chọn là sai thôi! Vì đôi khi tôi quyết dịnh không để cảm giác đánh lừa khi lựa chọn)

Cũng hy vọng quyết định lần này của tôi là đúng! Hy vọng thế!

-----------------------------------------------------------------

Nghĩ cũng thật mỉa mai khi cuộc đời lại khá giống với câu chuyện mà tôi đã viết cách đây bốn năm năm gì đó. Trong câu chuyện đó tôi đi học cntt còn em học nông nghiệp. Đại loại là tôi giả vờ thích người con gái tên P nào đó. Còn ngoài dời tôi crush H thật. Haha. Sau này mình có nên chuyển qua viết truyện không ta?

Thôi bỏ đi. Viết xong lại ứng nghiệm mệt lắm!

-------------------------------------------------------------------

Câu truyện mang nhiều tình tiết không phải là không  hư cấu dựa trên dựa trên một câu chuyện không phải không có thật. Nếu có bất  kỳ sự tương đồng nào thì chỉ là ngẫu nhiên hoặc đo đầu óc tưởng tượng của tác giả. Đừng quá để ý để tránh ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại!

Tạng em - người con gái tôi yêu! Không phải tình yêu qua yahoo năm 18 tuổi. Cũng không phải là cảm giác crush cô bạn hay nói chuyện với mình có khi đến 2 giờ sáng... Mà là người con gái tôi đã yêu bằng cả trái tim...

Tạm biệt nhé